Thứ Năm, 14 tháng 8, 2014

VNTB-Trao đổi với tác giả Nguyễn An Dân

TB) Tôi đọc rất kỹ, đọc lại hai – ba lần để đảm bảo nắm chắc được ý mà tác giả Nguyễn An Dân đã gửi gắm đến. Để từ đó, có những phản hồi mang tính xác đáng nhất.

Quan điểm của tôi về lá thư góp ý là sự trân trọng, sau đó tôi xin ngỏ vài lời với tác giả cũng như bản thân Hội. Và mong nếu có thể, sẽ nhận được sự phản hồi.

THƯ GÓP Ý GỬI HỘI NHÀ BÁO ĐỘC LẬP VIỆT NAM




Nguyễn An Dân


Trước tiên, tôi gửi quý Hội lời chào sức khỏe, thân ái và trân trọng. Tôi viết thư này trong vị thế một người quan tâm đến quý Hội, đến tự do tư tưởng và đến không gian xã hội dân sự Việt Nam. Sau nhiều ngày quan sát, trò chuyện cùng những người quan tâm, tôi tổng hợp các góp ý phản hồi gửi đến quý Hội.

Thứ Ba, 12 tháng 8, 2014

BAO GIỜ GIÁO DỤC VN SÁNH ĐƯỢC VỚI GIÁO DỤC THỜI VNCH TRƯỚC 1975?

Giáo dục: từ mối yêu thương gia đình đến tinh thần “tổ quốc trên hết“

Đăng Bởi  - 
Cha dạy con trong Quốc văn giáo khoa thư - Ảnh: TL
Cha dạy con trong Quốc văn giáo khoa thư - Ảnh: TL

Đi tìm công lý cho mẹ


Đoan Trang/ blog ĐT 
 Khi tôi gặp em lần đầu tiên là lúc em vừa bước ra khỏi xe, người cao lêu nghêu, trên cổ treo lòng thòng cái máy ảnh bé tí, rụt rè câu “chào chị”. Vài tiếng sau, tôi đã thấy em tung tăng trong khuôn viên đầy màu sắc và âm thanh của Universal Studio trong một ngày tháng 8 nắng chói chang ở Los Angeles.

Về việc nhà thơ, đạo diễn điện ảnh Đỗ Minh Tuấn "xin rút khỏi Văn đoàn độc lập"



Ban vận động văn đoàn độc lập Việt Nam/Văn Việt
Nhà thơ, đạo diễn Đỗ Minh Tuấn
Ngày 4/8/2014, hộp thư của Ban Vận động Văn đoàn Độc lập Việt Nam (BVĐ) nhận được lá thư sau:

THƯ ĐỖ MINH TUẤN XIN RÚT KHỎI VĂN ĐOÀN ĐỘC LẬP

Hà Nội, ngày 4-8-2014

Kính gửiNhà văn Nguyên Ngọc cùng toàn thể các anh các chị tham gia Ban Vận động thành lập Văn đoàn độc lập!

(VNTB)-Cựa quậy và dấn thân cho tự do báo chí

(VNTB) Đối với tôi, nền báo chí chính thống ở Việt Nam hiện nay- nền báo chí lề phải, là một nền báo chí ngờ nghệch và hèn nhát.

Ngờ nghệch và hèn nhát

Hàng triệu người ở đất nước này, hàng trăm triệu người trên trái đất này cảm nhận được điều này. Nhưng tôi là người trong cuộc, tôi cảm nhận được điều này một cách rõ ràng hơn, cụ thể hơn những người ngoài cuộc. Rất nhiều chuyện cụ thể cười ra nước mắt chứng minh cho sự hèn nhát và ngờ nghệch. Quá nhiều. Kể ra chỉ thêm xát muối vào lòng tự trọng, chỉ thêm xót xa và cay đắng.

Thứ Ba, 5 tháng 8, 2014

Thư giãn

Bài văn tả mẹ siêu hài hước gây sốt

Về đến nhà là mẹ cuốn sạch cái sân đầy lá mít cùng sỏi đá lẫn trái sấu non mà chúng em bày ra ban chiều. Mẹ cuốn đàn lợn vào giấc ngủ sâu êm đềm, cuốn quần áo lấm lem bùn đất vào chậu giặt.

Tạ Văn Khôi
Cộng đồng mạng đang truyền tay nhau bài văn tả mẹ nghộ nghĩnh của một học sinh tiểu học. Bằng lời văn chân thực, ngôn từ giản dị, người đọc phần nào hình dung được cuộc sống vất vả của một người mẹ luôn lo toan cho gia đình. Bài văn do thầy giáo có nick name facebook Tạ Văn Khôi đăng tải đã thu hút sự quan tâm của rất nhiều người bởi cách miêu tả dí dỏm, hài hước qua lăng kính con trẻ.
Mẹ em tên Hiền. Mẹ không xinh lắm nhưng bác bán thịt lợn đầu ngõ vẫn phải ngước nhìn.
Mẹ rất chăm chỉ. Ngày nào mẹ cũng làm việc từ tinh mơ đến khi chiều tối. Nếu mẹ của bạn Trần Nhật Minh là ngọn gió thì mẹ em là cơn lốc.
Mẹ về đến nhà là cuốn sạch cái sân đầy lá mít cùng sỏi đá lẫn trái sấu non mà chúng em bày ra ban chiều. Mẹ cuốn đàn lợn vào giấc ngủ sâu êm đềm, quần áo lấm lem bùn đất vào chậu giặt. Tóm lại, mẹ có thể cuốn tất cả trừ một người lúc nào cũng say mèm là bố em.
1-7606-1406968639.jpg
Mẹ rất khéo tay. Luống rau mẹ cuốc chẳng cần gieo hạt nhưng đã mọc đầy những ngọn rau dền nhỏ sau vài hôm. Rau dền mẹ nấu có kèm vài ngọn rau sam ngon lắm! Ngoài canh rau, mẹ còn biết luộc trứng, luộc cả thịt. Món luộc của mẹ chẳng bao giờ bị mặn.
Mẹ chẳng bao giờ giúp chúng em học bài. Mẹ bảo: "Dạy học là việc của bố mày!". Nhưng hôm nào bố cũng "sáng đi, tối mịt mới về, nhiều hôm say lả miệng thì kêu la". Những lần như vậy, mẹ không xem chương trình "Tấm lòng cha mẹ" để dạy các con ôn bài. Chữ mẹ ngửa trái như lúa non gặp bão. Môn toán mẹ dạy là tìm nửa chu vi tuổi mẹ, tìm nửa chu vi vận tốc. Tóm lại dạng toán gì cũng nửa chu vi. Mẹ tuyệt thật nhưng cô giáo không cho là đúng.
Những ngón tay mẹ xù xì mang dấu ấn năm tháng vật lộn kiếm ăn. Mẹ thường đưa tay lên lên bới mái đầu đã bạc lốm đốm. Mẹ than thở với các dì:
- Tại ông ngoại không cho tao đi học. Nếu cho đi học chắc giờ thì tao đâu khổ thế này!
Mẹ khóc.